Không phải là động tác kích dục làm tình, mà là sự ân cần, một mong muốn được quan tâm và chăm sóc người mình yêu. Cảm xúc ấy vượt lên trên mọi ranh giới, không cần gọi tên hay phân định, chỉ đơn thuần tuôn chảy từ bản năng và những rung động sâu kín trong tâm hồn người con gái, một suy nghĩ không phụ thuộc vào tuổi tác hay nhận thức.
Hắn khẽ nhắm mắt, thả lỏng để cô bé tuổi teen dịu dàng tắm táp cho mình. Đó không phải sự phục vụ hay nghĩa vụ, mà là một cách gần gũi rất đỗi tự nhiên. Sự chăm sóc xuất phát từ yêu thương của một người vợ, lặng lẽ mà ấm áp.
Tiểu Nhi mơn man cho hắn khắp cơ thể trong dòng nước đục ngầu đến từng ngón tay, cô bé thậm chí còn làm sạch cả dương vật hắn như chăm sóc cho chính bản thân mình. Chợt cô bé bật cười khúc khích, khiến hắn phải hé mắt nhìn Tiểu Nhi.
– Vợ lại nghĩ gì đen tối mà cười sung sướng vậy?
Tiểu Nhi đỏ ửng, lắc đầu chối bỏ.
– Không… không có gì đâu ạ!
Hắn khẽ nhíu mày. Cô bé vốn chẳng giỏi che giấu cảm xúc, mọi suy nghĩ đều hiện rõ trên gương mặt. Chỉ cần một thoáng nhìn, hắn đã hiểu Tiểu Nhi đang giấu một điều gì đó rất ngây ngô, rất thú vị. Hắn đưa tay nâng nhẹ cằm cô bé, những dòng nước bùn tinh khiết từ tay hắn chảy dài xuống cổ Tiểu Nhi. Đặt khẽ nụ hôn ấm áp lên đôi môi cô bé, hắn dịu dàng tò mò muốn biết.
– Vợ yêu… Nói cho chồng đi mà, chúng ta đã là vợ chồng rồi, đừng giấu nhau điều gì chứ?
Tiểu Nhi chần chừ một lúc, đôi mắt đảo nhẹ như đang cân nhắc, rồi khẽ mỉm cười. Giọng cô bé thủ thỉ, chẳng còn vẻ tinh nghịch ban nãy.
– Vợ… nằm mơ lúc nãy, chúng ta có con trai và con gái… cả hai đều tranh giành đồ chơi với nhau. Hai đứa đều có gương mặt giống vợ và chồng.
Nghe vậy, hắn thoáng ngẩn người, rồi bật cười thành tiếng. Thấy phản ứng ấy, Tiểu Nhi lại ngỡ hắn đang trêu chọc mình. Cô lập tức phụng phịu, chu môi, dáng vẻ hờn dỗi rất rõ ràng.
– Chồng cười gì chứ? Nếu vợ muốn thì vợ sanh con ngay được luôn đấy. Chồng vừa xuất tinh vào bướm vợ rồi còn gì. Vợ cứ để im thế đấy, xem mấy tháng nữa chồng cười được không?
Nói xong, cô bé quay mặt đi chỗ khác, nhưng vành tai lại đỏ ửng, để lộ rõ sự ngại ngùng xen lẫn quyết tâm rất trẻ con của mình. Hắn thu lại nụ cười, vươn tay kéo cô lại gần. Ngón tay khẽ chạm vào má Tiểu Nhi, giọng hạ xuống, bởi hắn biết người con gái này đã nói là làm.
– Không… chồng vui mừng thôi, vì vợ đã ra dáng một phụ nữ có gia đình. Nhưng vợ còn rất nhiều thời gian phía trước, học tập lẫn phát triển cơ thể còn rất dài. Thậm chí học xong đại học, vợ còn đi làm nữa…
Hắn đang nói nửa chừng thì bàn tay Tiểu Nhi đã chặn lại ngang khóe môi hắn. Cô bé thở dài, tỏ vẻ hiểu biết.
– Được rồi, vợ hiểu… tí nữa chồng đi mua thuốc cho vợ uống…
Nói đoạn cô quay ngoắt lại, không ngồi đối diện với hắn nữa. Xoay lưng có vẻ giận dỗi. Hắn cười trừ ôm lấy người mình yêu, thơm nhẹ lên đôi vai Tiểu Nhi. Hai tay hắn tất nhiên chịu để yên? Đã chồm hổm ôm trọn hai trái bồng đào cô bé.
– Anh yêu em… Khi em đủ 18 tuổi, chúng ta sẽ làm đám cưới. Lúc đó mình sẽ có một đống trẻ con, tha hồ cho em chăm sóc…
Tiểu Nhi vẫn vùng vằng, tuy vậy vẫn đề bàn tay hắn trên hai bầu ngực mình. Vai cô bé động đậy, không phải vì cảm giác nhộn nhạo bị kích thích, chỉ là cô vẫn còn đang hờn tủi. Nó thể hiện rõ qua lời nói.
– Vợ lên đây, chồng tắm đi…
Ngay lập tức Tiểu Nhi để mặc hắn, đứng phắt dậy, không thêm quay mặt lại đi thẳng về phía nhà tắm y như bông hoa hồng thủy tinh đằng xa.
Tiểu Nhi mở cửa, bên trong vật dụng đều bằng thủy tinh pha lê trong suốt trông thật độc đáo từ chiếc bồn tắm như tấm pha lê nguyên khối, cho đến chậu rửa mặt, vòi hoa sen, giá treo khăn tắm, ngay cả kệ để đồ, chai lọ, gương soi… tất cả đều đồng bộ một màu sắc trong suốt thuần khiết.
Tiểu Nhi mở vòi hoa sen, dòng nước ấm dịu dàng trút xuống, cuốn trôi từng vệt bùn còn vương trên cơ thể. Lớp bùn rơi đi chậm rãi, như thể cô đang gột bỏ một lớp vỏ cũ kỹ, để lộ lại vẻ trong trẻo ban đầu. Tựa nàng công chúa trong truyện cổ tích vừa bước ra khỏi lời nguyền xám xịt, nhẹ nhõm và tinh khôi.
Tiểu Nhi khẽ nhấn một chút sữa tắm vào lòng bàn tay từ một lọ thuỷ tinh ghi rõ nội dung sữa tắm trên nhãn, xoa nhẹ rồi đưa lên cánh tay mình, từng lớp bọt mịn lan ra dưới làn nước ấm. Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng tắm mở ra. Hắn bước vào, từ phía sau ôm trọn lấy cơ thể cô. Hai bàn tay quen thuộc chậm rãi miết lên lưng Tiểu Nhi, nhẹ nhàng thoa đều dòng sữa tắm, hơi ấm của hắn bao bọc lấy cô giữa không gian ngập hơi nước.
Hắn ấn vai Tiểu Nhi xuống, khiến hai bàn tay cô bé như dính chặt vào tường. Cô hốt hoảng quay lại, hắn vuốt lấy ít sữa tắm trên cánh tay cô, bôi nhẹ lên âm hộ cô đằng sau. Tiểu Nhi thất kinh… Biết hắn định làm gì tiếp theo.
– Đừng chồng… Vợ không muốn…
Hắn mặt lạnh tanh, thản nhiên cầm dương vật quệt quệt vài cái vào nơi hắn định đút sâu như muốn cảm nhận. Hắn lựa lựa, rồi đâm ót một cái. Tiểu Nhi giật nảy mình vì bị hắn thọc lút cán. Không thể tin khúc thịt to lớn thế giờ lại dễ dàng ra vào cơ thể cô nhanh đến vậy.
Hắn kéo mông cô lại, dập đều đều… Tiểu Nhi muốn đẩy hắn ra, nhưng vòng eo cô đã bị hắn giữ chặt. Hắn rít lên một cách khó hiểu.
– Vợ muốn sanh con đúng không? Vậy chồng ngày nào cũng xuất hết vào bướm vợ cho vợ thụ thai luôn vài tháng tới.
Tiểu Nhi nghe thấy thế chợt ngỡ ngàng, có phần do dự. Hắn vẫn dập nhịp nhàng, cơ thể cô rung rinh theo từng cử động ở hông hắn. Một hồi cô bé cũng chịu trận bởi cảm giác lâng lâng dần râm ran cửa mình. Cơ thể cô đã thành người đàn bà đúng nghĩa, được làm tình với người mình yêu khiến cô bé cũng không thể chối bỏ cảm xúc sung sướng.
Cô mỉm cười, thầm chấp nhận sự thật vài tháng nữa mình sẽ được sanh con, được làm mẹ. Tiểu Nhi hồ hởi đón nhận chiếc dương vật đang xọc nhanh dần hơn. Cô bắt đầu cúi thấp lưng xuống, chổng mông về sát hắn.
Hắn cũng biết cô đã hoàn toàn đồng thuận, hắn bóp mạnh mông Tiểu Nhi một cái, cô bật cười vì cảm giác quen thuộc, nghĩ hắn đang trêu đùa mình. Tiểu Nhi ngoái lại nhìn hắn, miệng cô cười tươi, chiếc răng khểnh lộ ra kiều diễm.
– Chồng ơi… giờ vợ không thấy đau nữa khi chồng đút vào đâu.
Hắn nhìn cô chằm chằm… Nhếch môi hỏi dồn.
– Giờ vợ thấy thích làm tình như thế này chưa?
Dứt câu hắn tăng tốc, Tiểu Nhi ớ người, há hốc mồm trước sức mạnh của hắn. Cô không thể cất tiếng trả lời, chỉ biết cúi xuống chổng mông lên nhiều hơn, ngửa cổ rên rỉ trong cuống họng.
Hắn nhìn xuống dưới, dương vật hắn rút ra thụt vào tận cùng chiều dài cuống thịt của mình. Nó mất hút, nó đâm sâu vào cái tử cung đã bị hắn khai phá liên tục trong ngày. Nó đã giãn nở, đã quen với sự khủng bố to lớn của khúc thịt đó.
Nhớp nháp, bôi trơn, dễ dàng ra vào mà không còn khó khăn chắc trở nào ngăn cản. Hắn thoải mái kìm hãm, thoải mái tăng tốc, thoải mái điều chỉnh nông sâu. Hắn phê, hắn sướng… Hắn mụ mị vì cái cơ thể non nớt này. Tiếng Tiểu Nhi dần mê sảng.
– Chồng… Xuất cho vợ sanh con đi, vợ muốn làm mẹ của con chồng.
Hắn liếm môi, giọng như mặc cả.
– Vậy vợ tè nữa đi, để chồng xuất vào tiếp bướm vợ… Chúng ta sẽ có con nhé vợ ơi.
Tiểu Nhi nghe thấy thế đỏ mặt, không biết cô bé vì hạnh phúc hay do mải tập trung “tè” như hắn muốn. Chỉ thấy môi cô mím chặt, hai tay chống thẳng, đẩy mông mình sát vào hắn nhiều hơn.
Hắn nhìn cô với dáng vẻ ngây ngô, gương mặt cau lại, nghiến chặt răng như đang dốc hết sức để tập trung “tè” theo ý mình, trông vừa đáng thương vừa khiến người khác mềm lòng. Cô không dám phản kháng hay chống đối bất kỳ điều gì hắn yêu cầu, chỉ lặng lẽ chấp nhận. Mong ước của cô vốn rất đỗi giản dị: Được ở bên hắn, gắn bó cùng hắn, khao khát những điều bình thường nhất của một người phụ nữ Một mái ấm, một người chồng để nương tựa, và một người cha cho gia đình nhỏ của mình.
Hắn vẫn đang đóng mạnh vào bướm cô không ngừng nghỉ, mông cô bé và bụng hắn dập vào nhau không ngớt, đỏ ửng và nhòe nhoẹt dâm thủy bên trong âm hộ. Tiểu Nhi lúc này chỉ biết ngửa cổ, rên ư ử trong cuống họng, chắc chắn cô bé đang cố cảm thụ để đạt đến khoái cảm. Để có thể bản mình tè lần nữa mà làm cho hắn xuất tinh.
Hắn mủi lòng nhìn cô bé đang trân người đề chiều chuộng hắn. Khẽ chạm tay lên bờ vai Tiểu Nhi kéo cô cong người dậy. Tiểu Nhi dễ dàng buông theo hành động của hắn. Hắn lùa môi, hôn cô ngọt ngào. Tiểu Nhi nổi hết gai ốc khi vừa đón nhận đầu lưỡi hắn, vừa cảm nhận nhũ hoa bị ngón tay hắn xoa nắn. Trong khi tay cô bị hắn níu giữ kéo ra sau, bên dưới hắn cứ chọc vào đều đều. Tư thế này lại lần nữa đem đến cho cô bé khoái lạc trào dâng.
Đột ngột hắn rút dương vật ra, môi vẫn hôn cô ngọt ngào. Tiểu Nhi trợn tròn mắt cảm thấy hụt hẫng trống trải thiếu thốn, cô bé muốn nói gì đó nhưng đã bị đôi môi hắn cản trở. Cô chỉ còn biết dùng bàn tay đang chống vào vách kính lần xuống dưới.
Muốn cầm lấy dương vật hắn đút vào thỏa mãn. Hắn đẩy nhẹ cô ra, nhìn cô nghiêm mặt lắc đầu…
– Đủ rồi vợ… chúng ta cố nữa sẽ làm vợ ngất xỉu đấy… vợ hôm nay đã quá mệt rồi, để lần sau đi…
Tiểu Nhi nhíu mày, vẻ mặt vừa bực bội vừa nũng nịu. Cô bé đang ngập trong khoái cảm, cơ thể rạo rực đến mức không muốn dừng lại dù chỉ một giây. Cô lắc đầu nguầy nguậy, xoay người lại, bàn tay nhỏ nhắn run run nắm lấy thứ thịt nóng bỏng ấy, cố kéo nó về phía mình như thể sợ nó biến mất. Hắn nâng hai má cô, nhìn sâu vào đôi mắt… nhỏ nhẹ từ tốn khuyên bảo.
– Mình đi ăn thôi… chồng đói lắm rồi… để đến đêm mình tiếp tục nha vợ.
Tiểu Nhi ậm ừ trong cổ họng, không thốt nên lời. Đôi môi mím chặt, ánh mắt vẫn đầy vẻ tham lam chưa chịu buông tha. Cô bé bỗng quỳ xuống ngay giữa sàn tắm pha lê lạnh buốt, hai tay ôm lấy phần thân dưới của hắn, ngậm lấy dương vật to lớn ấy mà mút chùn chụt, tiếng nước bọt hòa cùng tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng hắn.
Hắn cắn chặt răng, cơ thể căng cứng, cuối cùng không chịu nổi nữa, ngửa mặt lên hít thật sâu một hơi. Rồi hắn nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đưa tay nâng cằm cô, kéo đôi môi đỏ mọng đang say mê kia ra khỏi người mình.
Hắn với tay lấy chiếc khăn tắm lớn màu trắng, nhẹ nhàng choàng lên người Tiểu Nhi, rồi cúi xuống bồng cô lên bằng một động tác vững chãi, ôm chặt vào lòng. Tiểu Nhi nép sát vào ngực hắn, đôi mắt long lanh ngước nhìn hắn không chớp, ánh mắt vừa tò mò vừa có chút tủi thân. Cô bé khẽ cắn môi, giọng nhỏ nhẹ nhưng mang theo chút hờn dỗi khó hiểu:
– Chồng… không vừa ý vợ điều gì sao? Mình đang… đang rất…
Nói đến đó, Tiểu Nhi đột nhiên im bặt. Má cô đỏ ửng, đôi môi mím chặt lại, như thể xấu hổ không muốn tiếp tục câu nói ấy nữa. Cô bé để mặc hắn đặt mình xuống sàn nhà êm ái trong phòng ngủ, đôi chân trần khẽ chạm thảm mềm.
Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm khăn lau khô từng chút nước còn đọng trên làn da trắng mịn của cô. Từ vai, xuống cánh tay, vòng eo nhỏ nhắn, rồi đến đôi chân thon dài… động tác của hắn chậm rãi, dịu dàng. Chỉ trong chốc lát, cơ thể Tiểu Nhi đã khô ráo, ấm áp trở lại.
Hắn với lấy bộ quần áo, tự tay mặc vào cho cô. Một lúc sau, y phục Tiểu Nhi đã chỉnh tề. Hắn hôn nhẹ lên trán cô, thủ thỉ giãi bày.
– Chồng không có gì cả, chỉ là thấy thương vợ thôi, chiều chồng quá nhiều rồi. Từ giờ chồng cũng sẽ yêu và chiều lại vợ hết mình. Chồng hứa đấy!
Tiểu Nhi nghe hắn nói vậy thì sững người. Đôi mắt cô khẽ chớp, như chưa kịp hiểu hết những lời vừa rồi. Một lát sau, hàng mi dài rũ xuống, khóe mắt cô đỏ lên lúc nào không hay. Cô bé không nói gì, chỉ bước tới ôm lấy hắn, vòng tay nhỏ khẽ siết lại như sợ buông ra thì cảm giác ấm áp này sẽ tan biến. Hắn cũng vòng tay ôm cô vào lòng, bàn tay đặt lên lưng cô, vỗ về nhè nhẹ.
Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ còn lại hơi thở của hai người hòa vào nhau. Tiểu Nhi áp má vào ngực hắn, giọng nhỏ và run run.
… Chỉ cần chồng ở bên vợ… như thế này là đủ rồi. Cuộc đời vợ chỉ còn có mỗi chồng là người thân duy nhất. Vợ yêu chồng… muốn là mẹ của con chồng. Xin đừng bỏ lại vợ giữa cuộc đời này…
Hắn cúi đầu, khẽ mỉm cười, ôm cô chặt hơn một chút. Ngoài kia, mọi thứ dường như chậm lại, để lại cho họ một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi, giản dị mà ấm áp.
Chẳng mấy chốc, sau một cuộc gọi ngắn của hắn, cả hai đã cùng nhau bước ra khỏi trung tâm mua sắm Harrods. Bên ngoài sảnh lớn, chiếc taxi quen thuộc đã đợi sẵn, đội ngũ bảo vệ của trung tâm đứng thành hai hàng ngay ngắn, lịch sự tiễn vợ chồng hắn rời đi.
Xung quanh, không ít người hiếu kỳ dừng chân quan sát, ngỡ rằng sắp có một vị khách VIP hay người nổi tiếng nào đó xuất hiện. Ánh mắt háo hức, tiếng xì xào rì rầm vang lên khắp nơi, nhưng rồi tất cả nhanh chóng lướt qua hình ảnh hắn và Tiểu Nhi khi hai người lặng lẽ bước lên xe, rời khỏi sự náo nhiệt ấy một cách bình thản.
Trong xe, Tiểu Nhi ngẩn ngơ nhìn đống túi đồ hàng hiệu chất kín cả dãy ghế taxi phía trước. Những chiếc túi lớn nhỏ chen chúc nhau, logo các hãng nổi tiếng đắt đỏ hiện ra khiến cô thoáng choáng ngợp. Cô quay sang nhìn hắn, ánh mắt vừa bối rối vừa không giấu được vẻ ngạc nhiên.
Hắn điềm nhiên nói…
– Chồng đã chọn tất cả những mẫu chồng thấy hợp với vợ theo số size của vợ đấy!
Tiểu Nhi tò mò mở ra từng túi một. Sau một quãng thời gian cô quay sang nghiêm túc hỏi hắn.
– Chồng… tiền ở đâu mà mua mấy thứ này? Đây là khoản tiền không nhỏ đâu chồng? Chẳng nhẽ chồng tiêu hết tiền tiết kiệm của chúng ta rồi sao? Bảo sao bọn họ đón tiếp mình long trọng đến thế…
Hắn mỉm cười, nhìn xoáy vào Tiểu Nhi… khẽ gật đầu.
– Uhm… chồng tiêu hết tiền rồi… nhưng sẽ kiếm sau vậy…
Tiểu Nhi thở dài, rồi đến bên hắn… lần này cô bé dám hai tay nhẹ béo má hắn. Nhưng nụ cười cô bé nở trên môi, bỗng chốc trở lên tâm lý và chiều sâu lạ thường. Y như một người phụ nữ trưởng thành đầy tinh tế.
– Chồng… Dù có thế nào cũng nên tiết kiệm nhé chồng! Vợ không muốn cái gì cao sang cả, chỉ cần cuộc sống bình thường bên chồng là đủ rồi! Cả hai chúng ta vẫn đang đi học mà, mua mấy thứ quần áo đắt đỏ này có ăn sống qua ngày được đâu ạ?
Hắn nghe vậy thì ngẩn ngơ, nụ cười trên môi hắn chợt tắt, ánh mắt không còn vẻ đùa cợt ban nãy mà trở nên bỡ ngỡ. Hắn đưa tay nắm lấy tay cô, giữ nhẹ trong lòng bàn tay mình. Không thể tin những suy nghĩ đó có thể phát ra từ một cô bé đang tuổi ăn tuổi lớn như Tiểu Nhi. Cô bé chín chắn hơn hắn nghĩ nhiều.
Và bỗng nhiên hắn hiểu ra, những điều Tiểu Nhi nói về một tương lai xa xăm giữa hai người… không phải là mây khói tuổi trẻ, không phải giấc mơ thoáng qua như cánh hoa rơi của tuổi xuân mới lớn. Đó là một lời tiên tri nhỏ, được thêu bằng sợi tơ lòng của kẻ đã nhìn thấy trước cả khi bước vào tuổi trưởng thành.
Hắn khẽ cười, vòng tay kéo Tiểu Nhi sát hơn vào lòng, định để cô nằm hẳn xuống ghế, đầu gối lên đùi mình êm ái. Nhưng Tiểu Nhi giật mình, lập tức chồm dậy nhanh như chớp, bàn tay nhỏ nhắn bấu nhẹ vào cánh tay hắn, rồi lén lút chỉ tay về phía trước nơi Bác Lương đang tập trung lái xe.
Dù rèm riêng tư đã kéo kín mít, che khuất hoàn toàn tầm nhìn từ ghế lái, Tiểu Nhi vẫn đỏ mặt, mắt long lanh đầy lo lắng. Cô bé khẽ lắc đầu, thì thầm nhỏ đến mức gần như chỉ hắn mới nghe thấy:
– Đừng mà… Bác Lương… nhìn thấy thì xấu hổ lắm… nhà cái uy tín
Hắn nhìn theo hướng tay Tiểu Nhi chỉ, rồi bật cười khẽ trong cổ họng đầy cưng chiều. Hắn không ép nữa, chỉ nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế, để Tiểu Nhi ngồi hẳn vào lòng mình, lưng tựa sát ngực hắn, hai tay hắn vòng qua ôm lấy eo từ phía sau vừa đủ chặt để cô bé cảm nhận được hơi ấm của mình.
Chiếc xe đi một hồi lâu trên đường rồi cũng dừng lại, cánh cửa xe được mở ra, bác Lương đứng bên cạnh lối xuống. Hắn cùng Tiểu Nhi bước xuống xe.
Tiểu Nhi lúc này mới biết mình đang đứng tại một tiền sảnh tòa nhà rộng lớn ba tầng với kiến trúc cổ Victorian.
Một khoảng sân rộng bát ngát với tầng tầng lớp lớp đèn cao áp sáng rực cả một góc sân, tự động quét qua lại. Cùng với đài phun nước hai tầng thác vọt lên những tia nước trong ánh đèn laze đủ màu làm cho các cột nước vừa nhảy múa như khiêu vũ trong sàn diễn ánh sáng.
Trong sân rất nhiều người ăn mặc bình thường nhưng lại đều đeo áo giáp chống đạn, cùng súng trường tự động trên ngực.
Thỉnh thoảng, vài bóng dáng khác biệt lướt qua dắt những chú khuyển lực lưỡng, thân hình cơ bắp được bao bọc trong lớp áo chuyên dụng cho chó nghiệp vụ, tai vểnh cao, mắt sáng quắc, được dẫn bởi người huấn luyện trang bị vũ khí đến tận răng.
Tiểu Nhi ngơ ngác nhìn quanh, tự hỏi hắn đưa cô đến đây làm gì, và tại sao hắn lại quen biết những người “nguy hiểm” này.
Bàn tay hắn đẩy nhẹ hôn cô bé, Cô bé giật mình bừng tỉnh khi bàn chân vừa chạm lên bậc thềm đá bóng loáng của căn biệt thự. Bên trong, ánh sáng ấm áp ùa ra rực rỡ, tràn ngập không gian qua những chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh và hệ thống đèn tường vàng dịu, biến hành lang rộng lớn thành một thế giới lung linh, sang trọng.
Hai bóng người đon đả đi đến. Hắn khoác tay lên vai Tiểu Nhi hồn nhiên nói nhỏ.
– Em… chào đi…
Cô bé như một cái máy, cúi chào dù chẳng biết là ai. Người phụ nữ với lối trang điểm nhẹ nhàng, tuổi tứ tuần vận một chiếc áo dài bằng nhung tím kỳ lạ đến nhanh bên cô, vồn vã cất lời.
– Ôi Tiểu Nhi… con đã lớn từng này rồi sao, ra dáng thiếu nữ, xinh xắn cao ráo quá trời.
Tiểu Nhi ngơ ngác nhìn người phụ nữ xa lạ, rồi nhìn người đàn ông đang mỉm cười nhìn bản thân cô chăm chú.
Không khí trong biệt thự bỗng chốc ngập tràn sự ấm áp lạ lẫm xen lẫn những bí ẩn chưa lời giải, dưới ánh sáng rực rỡ nhưng vẫn không xua tan được nỗi ngơ ngác trong đôi mắt Tiểu Nhi.
Người đàn ông đưa mắt nhìn Tiểu Nhi thêm một lượt nữa, từ đầu đến chân, ánh nhìn thoáng dừng lại như đang đánh giá điều gì đó. Rồi ông chợt nhận ra sự chờ đợi lặng lẽ của hắn và Bác Lương giữa khoảng sảnh rộng lớn, liền vội vàng rối rít đưa tay ra hiệu mời cả ba người tiến sâu vào bên trong.
– Xin lỗi… Tôi vô ý quá, mời mọi người vào trong…
Giọng ông hơi gấp gáp, tay vẫy nhẹ về phía hành lang sáng đèn lung linh phía sau. Hắn vẫn giữ vẻ thản nhiên khoác tay lên vai Tiểu Nhi, kéo cô bé đi theo một cách thân mật, chẳng chút e dè hay kiêng nể. Tiểu Nhi bước đi bên cạnh hắn, dáng vẻ nhỏ bé gần như bị che khuất dưới cánh tay vững chãi ấy.
Bác Lương lặng lẽ nối bước theo sau, giữ khoảng cách vừa đủ. Nhưng cử chỉ bình tĩnh, chuyên nghiệp của ông rõ ràng không phải một tài xế taxi thông thường như vẻ bề ngoài.
Ba người bọn họ cùng hai vị gia chủ ngồi vào một bàn ăn to tròn rộng lớn. Mặt bàn được phủ khăn trải bàn lụa trắng tinh, viền chỉ vàng, và chính giữa là vòng xoay khổng lồ bằng kính cường lực bao bọc đá cẩm thạch, cho phép các món ăn được xoay nhẹ nhàng đến từng vị khách mà không cần đứng dậy.
Trên bàn, hàng chục món cao lương mỹ vị được sắp xếp nghệ thuật. Những đĩa tôm hùm hấp sốt gừng hành đỏ au, vịt quay Bắc Kinh da giòn bóng mỡ với lớp da vàng óng, hải sâm xào nấm đông cô thơm lừng, sườn heo sốt tương đen bóng, cùng các món dim sum tinh xảo, súp tổ yến óng ánh, và các món rau củ chay thanh đạm. Mỗi món đều được trình bày cầu kỳ, trang trí bằng hoa ăn được và lá vàng lá bạc, tạo nên bức tranh ẩm thực sống động.
Xung quanh chiếc bàn xoay khổng lồ, mấy phục vụ mặc vest đen lịch lãm đã đứng sẵn ở các góc, dáng người thẳng tắp, tay chắp trước bụng, ánh mắt chuyên nghiệp quét nhẹ qua bàn tiệc, sẵn sàng phục vụ bất cứ lúc nào. Không khí trong phòng yến tiệc càng thêm trang trọng dưới ánh đèn chùm pha lê lấp lánh.
Người trung niên mỉm cười lần nữa đưa tay ra hiệu mời một cách nhã nhặn, cử chỉ tao nhã nhưng đầy hiếu khách.
– Các vị, xin mời ngồi… Chúng ta nhâm nhi vài ly rượu trong lúc chờ nhà bếp dọn lên những món ngon, rồi cùng thưởng thức.
Hắn nhẹ nhàng đưa tay vòng qua eo Tiểu Nhi, Tiểu Nhi bước đi bên cạnh hắn, dáng vẻ nhỏ bé gần như được bao bọc hoàn toàn dưới vòng tay vững chãi ấy. Bác Lương lặng lẽ theo sau.
Hắn khéo léo kéo chiếc ghế bọc nhung đỏ sang trọng ra, động tác lịch thiệp, nhẹ nhàng như một nghi thức quý tộc. Nhìn sang Tiểu Nhi trìu mến.
– Em ngồi đi…
Tiểu Nhi ngập ngừng một giây, rồi ngoan ngoãn ngồi vào, đôi mắt vẫn còn chút ngơ ngác nhìn quanh bàn tiệc lộng lẫy.
Đúng lúc ấy, từ phía hành lang vọng lại tiếng giày lộp cộp dồn dập, gấp gáp như ai đó đang chạy hết tốc lực. Một cô gái trẻ với mái tóc đen dài óng ả kiểu Á Đông lao vút vào phòng tiệc. Cô mặc bộ đồng phục nữ sinh nội trú điển hình, áo sơ mi trắng tinh, váy kẻ caro xanh navy dài qua gối, cà vạt đỏ thẫm buộc gọn gàng. Khuôn mặt ửng hồng vì chạy, đôi mắt sáng long lanh khi nhìn thấy hắn.
– Duy… Rốt cuộc anh cũng đến rồi sao?
Giọng cô bé vang lên trong trẻo, đầy phấn khích, át cả tiếng xì xào của những vị khách đang chuẩn bị ngồi vào bàn. Không màng đến ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh, cô lao thẳng về phía hắn, hai cánh tay giang rộng hết cỡ như muốn ôm chầm lấy ngay lập tức. Chiếc váy kẻ caro tung bay theo từng bước chân vội vã.
Tiểu Nhi ngồi bên cạnh khẽ giật mình, quay phắt sang nhìn hắn, đôi mắt tròn xoe đầy ngỡ ngàng xen lẫn chút bối rối khó tả.
…
Còn tiếp…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Em gái nuôi loli |
| Tác giả | Tiểu Thiên |
| Thể loại | Truyện sex ngắn |
| Phân loại | Truyện Loli, Truyện sex phá trinh |
| Tình trạng | Update Phần 8 |
| Ngày cập nhật | 18/01/2026 00:53 (GMT+7) |