Bỗng nhiên dì Ngọc nghiêng người, như muốn che giấu thân thể cùng tiếng thở dốc nặng nề.
Đầu óc tôi oanh một tiếng, lần này thật sự là xong đời rồi.
Tôi như rơi vào vực sâu băng tuyết, cũng không kịp lau người cho dì, xoay người xuống giường, vơ vội quần mặc vào rồi như chạy trốn lên phòng.
Dục vọng qua đi, chính là sợ hãi và khủng hoảng bao trùm.
Tôi cũng không biết mình là làm sao thu dọn đồ, làm sao đi ra ngoài đường, rồi làm sao nhảy lên một chiếc xe khách khi nghe tiếng lơ xe gọi mời.
Chỉ biết khi xe dừng lại bến, cái lạnh thấu xương phả vào khiến tôi rùng mình sực tỉnh.
Tôi ngơ ngác nhìn xung quanh, chỉ thấy mình đang đứng trong một bến xe xa lạ, mọi người đều mặc áo bông thật dày, có vài cặp nam nữ dìu nhau lên taxi, cùng tiếng trò chuyện với giọng bắc đặc rệt.
– Này, chú em, thanh toán tiền cho anh cái.
– Hả…
Tôi giật mình nhìn lên, chỉ thấy lơ xe đang hoài nghi nhìn mình.
– Lúc lên xe anh thấy chú cứ thất thần, sau đó ngủ thiếp đi, nên không có gọi, của em từ thủ đô lên bến xe khách Sapa hết 350k.
Trong lòng tôi càng kinh ngạc, mình lại bắt xe lên Sa Pa?
Từ chuyện này mới thấy lúc ấy tôi hoảng loạn như thế nào, cũng may là đi Sa Pa, chứ qua TQ thì bỏ mẹ.
Tôi vội vàng thanh toán tiền cho lơ xe, sau đó nhìn xung quanh.
Thôi, dù sao cũng đến rồi, tìm chỗ yên tĩnh thả lỏng một chút, chứ chẳng lẽ giờ lại bắt xe về lại?
Tôi hít sâu một hơi, gọi một chiếc taxi.
– Cháu đi đâu?
Sau khi lên xe, bác tài tuổi trung niên lịch sự hỏi.
Tôi nghĩ nghĩ, cuối cùng nói ra một cái tên.
– Topas Ecolodge!
Đây là khu resort tôi từng cùng gia đình đến hai lần, xem như quen thuộc.
– Ok!
Bác tài taxi gật đầu, nhanh chóng lái xe đến khu resort Topas Ecolodge.
Từ bến xe đến Topas Ecolodge tầm 18km, tôi tranh thủ lúc này vào trang web của Topas Ecolodge đặt phòng, hiện tại chưa phải là mùa du lịch cao điểm, nên phòng còn rất nhiều, đặt khá dễ dàng.
… Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: /hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/
Thời gian quay về trước đó…
Chuyên án thất bại, hơn nữa từ một vài manh mối rời rạc, Như Ngọc lờ mờ suy đoán được chuyện gì đó.
Nàng gần như suy sụp, đồng thời hy vọng đây chỉ là mình suy nghĩ nhiều.
Chỉ là càng suy nghĩ, cộng thêm giác quan thứ sáu của phụ nữ, nàng càng cảm thấy khả năng này cực lớn.
Bởi vì tâm trạng sầu lo, trong tiệc cưới, Như Ngọc uống rất nhiều, dù bình thường nàng rất ít khi uống rượu ở những trường hợp như thế này.
Khi về nhà, được thằng cháu dìu vào, nàng có thể rõ ràng cảm nhận được phản ứng của cháu trai.
Chỉ là nàng vẫn còn chút tỉnh táo, cũng đè nén được cảm xúc do rượu cồn thúc đẩy kia, nghiêm khắc cảnh cáo cháu trai không được có ý nghĩ bậy bạ.
Bởi vì nàng sợ, mình dưới tình huống như thế này, không biết có chịu nổi nó kích thích hay không.
Cũng may là nó còn biết nghe lời, hơn nữa có vẻ sợ bà dì “hung dữ”, nên vội vàng lủi ra ngoài.
Cơn say ập đến, nàng rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Nhưng không bao lâu, nàng mơ phải một giấc mộng xuân…
Cảm giác âm đạo được đàn ông liếm láp mê say kia, nàng đã không nhớ bao nhiêu năm rồi chưa được cảm nhận lại.
Nàng nhớ lại khi sắp sinh con Hương, chồng nàng không biết nghe ai xúi, hay tính thích làm màu, lại muốn ở bên cạnh nhìn vợ sinh nở.
Thế là từ đó về sau, bi kịch xuất hiện.
Hội chứng né tránh tình dục do trải nghiệm sinh nở xuất hiện ở trên người chồng nàng.
Từ đó về sau, chuyện tình dục bình thường của vợ chồng còn hiếm khi diễn ra, nói gì tới việc chồng nàng dùng miệng “chăm sóc” như lúc mới cưới.
Cảm giác đó thật sung sướng, Như Ngọc rên rỉ hít hà, chỉ muốn kéo dài mãi mãi. xoilac1
Có câu ba mươi như lang, bốn mươi như hổ, Như Ngọc năm nay 39, là độ tuổi như lang như hổ, nhưng chồng lại thờ ơ, có khi vài tháng cũng chẳng muốn chạm vào một lần.
Thử hỏi có bao nhiêu người đàn bà chịu đựng nổi.
Người ta thường nói cơm nguội của người này là quốc yến của người khác, chứ nói gì dung mạo và dáng người của nàng vốn cực phẩm, chồng đâu có biết, bên ngoài kia có bao nhiêu ong bướm muốn ve vãn, nhưng nàng lại thờ ơ, thậm chí bày ra dáng vẻ lạnh lùng, nghiêm khắc để cảnh cáo.
Giống như bà ngoại từng tâm sự với mợ Hoàng Lan lúc trước, lòng chung thủy của đàn bà sẽ bị sự cô đơn cùng thiếu thốn mài mòn, thời gian càng lâu, sự mài mòn này sẽ càng to lớn.
Đừng nên đánh giá quá cao lòng chung thủy của mình khi rơi vào hoàn cảnh như vậy, chưa phản bội, đơn giản chỉ là do cơ hội chưa xuất hiện mà thôi.
Cái này không liên quan gì tới tính cách lăng loàn hay dâm ô, khoa học đã chứng minh, nhiều lúc phụ nữ họ vẫn rất yêu chồng con, muốn giữ hạnh phúc gia đình, chỉ là niềm khát khao sâu thẳm kia, nhiều lúc không cách nào kìm nén, rồi giây phút yếu lòng nào đó xuất hiện, một bước sai, từng bước sai…
Cho nên đàn ông muốn giữ hạnh phúc gia đình, để vợ chung thủy, chuyện chăn gối là tuyệt đối không thể thiếu, càng nên quan tâm, chia sẻ, yêu thương vợ mình, đừng cho kẻ thứ ba cơ hội lợi dụng, bởi vì cơm nguội của mình, chính là cao lương của thằng khác.
Có lẽ do thiếu thốn quá lâu, đè nén quá lâu, khiến cho nàng khi bị cháu trai “quấy rối tình dục”, lại dễ dàng tha thứ, thậm chí có lúc đã buông xuôi.
– Uhm… A…
Nàng phát ra tiếng rên rỉ pha lẫn chút đau đớn khi thứ kia xâm nhập vào lồn mình.
Ôi, sao mà to thế, còn nóng nữa, này chắc phải gấp rưỡi chồng nàng.
Từng cú dập nhịp nhàng làm lồn Như Ngọc tê tái, nước nhờn tuôn ra như suối, hai tay bất giác ôm lấy thân thể cường tráng đang nhấp nhô trên người.
– Chồng ơi… anh… dừng… một chút… em… đừng cử động… em… thốn quá…
Bởi vì quá lâu không ân ái kịch liệt như vậy, Như Ngọc có chút chịu không nổi, rên rỉ cầu xin.
Chỉ là đến lúc này, men rượu như vơi đi chút ít, đầu óc nàng thoáng có một tia thanh tỉnh.
Đây là mơ sao?
Nhưng cảm giác này…
Hơn nữa chồng nàng rõ ràng đã vào nam công tác…
Dù mí mắt nặng trĩu, nhưng Như Ngọc vẫn cố gắng hết sức mở ra.
Trong ánh sáng lờ mờ, trong men say cùng cơn buồn ngủ mông lung, khuôn mặt của người kia từ trong rõ ràng.
Mà khi nhìn rõ khuôn mặt kia, cảm nhận được từng cú thúc mạnh vào âm đạo, Như Ngọc không cách nào tin đây là sự thật.
– Ai… Vũ… cháu… sao…
Như Ngọc lắp bắp trong tiếng thở dốc.
Vốn tưởng thằng cháu sẽ hoảng sợ bỏ chạy, nhưng chờ đón nàng lại là từng cú dập giống như vũ bão, làm nàng vốn mụ mị, lúc này càng mất đi năng lực suy nghĩ.
Cho đến khi cảm nhận được cháu trai muốn xuất tinh, Như Ngọc mới sực tỉnh, muốn đẩy thân thể trên người mình xuống, nhưng không kịp.
– Đừng…
Cơ thể nàng co giật, đón nhận từng làn tinh dịch nóng hổi bắn mạnh vào tử cung.
Nàng cũng lập tức đạt tới cao triều…
Nhìn cháu trai hoảng sợ chạy ra khỏi phòng, suy nghĩ của Như Ngọc cũng cực kỳ hỗn loạn, rồi mơ mơ màng màng thiếp đi.
Đến khi tỉnh lại, đã là 5h sáng.
Như Ngọc thầm nghĩ, kia hẳn chỉ là một giấc mơ.
Nhưng khi nhìn xuống, áo sơ mi bị mở bung, váy tốc cao, âm đạo vẫn còn lưu lại cảm giác sau cuộc giao hoan kịch liệt…
Tất cả chứng minh, đây không phải là mơ.
Lòng Như Ngọc có chút rối bời, chậm rãi đi vào nhà tắm.
…
Còn tiếp…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Hành trình khó khăn |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Đụ máy bay, Đụ mẹ ruột, Truyện loạn luân, Truyện sex cô giáo, Truyện sex ngoại tình |
| Tình trạng | Update Phần 57 |
| Ngày cập nhật | 18/01/2026 23:58 (GMT+7) |