Ma thần hoàng quá mạnh mẽ! Ai sẽ là hy vọng thắp sáng cho nhân loại vượt qua được kẻ thù truyền kiếp mấy ngàn năm này?
Hừng đông bừng sáng, trong màn đêm tối tăm, một ngôi tỏa ra ánh sáng chói chang trên bầu trời, một linh hồn thuần khiết xuyên qua không gian và thời gian tiến đến thế giới này.
Chào mừng kí chủ đã đến với thế giới thứ 6: Thần Ấn Vương Tọa!
– Kỹ năng mang theo:
Dâm dục lĩnh vực: Trong phạm vi ảnh hưởng khiến cho mọi người trở thành dâm dục, dễ dàng thực hiện các hành vi dâm loạn.
Thôi miên sơ cấp: Khống chế tinh thần đối tượng khiến cho đối tượng nghe theo sự điều khiển của ký chủ. Không có tác dụng với đối tượng mạnh hơn ký chủ quá nhiều.
Vô hạn tinh trùng: Làm tình không mệt mỏi, có thể phóng ra bao nhiêu tinh trùng tùy thích.
Xoa dịu: Kỹ năng có thể làm giảm thương tổn, giảm đau đớn, gia tăng khoái hoạt cho các đối tượng trong phạm vi chỉ định. Với các thương thế không nghiêm trọng có thể lập tức tự lành.
… Bạn đang đọc truyện Thần ấn vương tọa tại nguồn: /than-an-vuong-toa/
12 năm sau… đá gà thomo trực tiếp hôm nay
Tại thánh điện kỵ sĩ…
Bên trong học viện kỵ sĩ…
… Bạn đang đọc truyện Thần ấn vương tọa tại nguồn: /than-an-vuong-toa/
Giáo quan Ba Nhĩ Trát đứng trước các học sinh nhỏ tuổi:
– Ngày hôm nay các con phải kiểm tra linh lực, những người đủ điều kiện đạt mười điểm linh lực trở nên mới có thể tấn thăng làm kỵ sĩ tùy tùng tiếp tục tấn chức trở thành kỵ sĩ trong tương lai. Tương Hổ! Con lên thử trước đi!
Tương Hổ đi lên phía trước, dùng kiếm gỗ chém vào đá kiểm tra.
Kết quả trên bảng hiện ra 12 điểm.
Giáo quan gật đầu:
– Tốt lắm! Thông qua!
Chợt ông nhìn về phía ta:
– Long Hạo Thần! Đến lượt con!
Ta cầm kiếm gỗ tiến về phía trước…
Nếu theo như theo cốt truyện thì một kiếm này của ta chỉ bổ ra được có 9 điểm, kết quả là sẽ trượt.
Ta vung kiếm lên mà bổ xuống.
Ánh sáng trên đá kiểm tra liên tục chạy hiện ra con số 10 điểm.
Giáo quan có chút bất ngờ.
Thật ra ông vốn cho rằng người chăm chỉ luyện tập như ta thì sẽ đạt được kết quả tốt hơn.
– 10 Điểm! Rất tốt! Thông qua!
Ta thở dài.
Xem ra bản thân vẫn là cố gắng hơn nhân vật chính trong truyện rất nhiều. Người ta thì không qua được, ta đây lại một phát ăn ngay là đủ hiểu!
Đang khi ta cảm thán về bản thân thì âm thanh hệ thống trong đầu vang lên:
– Ký chủ thân mến! Xin đừng tự sướng nữa! Mặc dù nhân vật trong truyện nhát đầu chỉ bổ ra được 9 điểm nhưng nhát sau người ta đánh ra được 12 điểm đó! Ký chủ vẫn còn chưa biết là ai ăn ai đâu? Chẳng qua ký chủ có ta cùng với kinh nghiệm thực chiến và bản lĩnh tích tụ qua nhiều thế giới nên tiềm lực kinh người. Nói chung so với nhân vật chính vốn là thiên tài đỉnh cấp, ký chủ phải nói là hàng có xuất xứ thậm chí là xịn hơn rất nhiều lần vì thế có thể một bước mà thông qua khảo hạch!
Ta cầm lấy thanh kiếm gỗ trong tay, lau mồ hôi trên trán…
– Nhân vật chính có chỉ số linh lực quang hệ là 97 được mệnh danh là quang minh chi tử vậy mà ngươi còn nói ta bá đạo hơn hắn, rốt cuộc ta đây có chỉ số bao nhiêu chứ?
Hệ thống tỏ ra thần bí…
– Ký chủ thật sự là quá tò mò, không phải chỉ cần kiểm tra là sẽ biết hay sao? Đảm bảo sẽ khiến cho ký chủ bất ngờ đấy!
… Bạn đang đọc truyện Thần ấn vương tọa tại nguồn: /than-an-vuong-toa/
May mắn tất cả chúng ta sau khi kiểm tra đều thông qua khảo hạch. Khiến cho viên giáo quan rất hài lòng. Ông đưa cho mỗi người chúng ta một bình bồi nguyên dịch…
– Các con làm rất tốt! Đây cũng chính là thành quả các con xứng đáng đạt được. Hôm nay mỗi người các con như thường lệ được nhận một bình bồi nguyên dịch. Nhớ sử dụng đúng giờ, đây là linh dịch vô cùng quý giá, đối với sức khỏe và phát triển của các con rất quan trọng.
Trên đường về nhà ta vào rừng hái cho mẫu thân một số thuốc, mẫu thân ta thường xuyên bệnh nặng ngoại trừ sử dụng bồi nguyên dịch của ta thì việc có thêm một số dược thảo bồi bổ sẽ rất tốt cho sức khỏe của người.
Khung cảnh khu rừng thật là đẹp, cây cối xanh tươi, quanh quẩn đâu đây mùi dược thảo thơm ngát…
Bỗng nghe thấy một tiếng hét thất thanh vang lên. Ở phía xa một cô bé mặc váy ngắn màu tím hớt hải chạy trốn, đằng sau là một đám người áo đen di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn…
Cô bé giống như không nhìn rõ được chướng ngại vật trước mắt, trong lúc vội vã va đập vào rất nhiều cành cây nhỏ, còn mấy thằng áo choàng đen phía sau lắm lúc còn dùng cả tay trước bò xuống để chạy giống như mèo hoang chó dại chẳng mấy chốc có vẻ đã chuẩn bị tiếp cận chúng ta…
Cô gái chạy đến phía ta, ngã xuống…
Ta tiến lại đỡ lấy nàng, nhìn thấy một dung nhan tuyệt đẹp giống như bông hoa màu tím chớm nở…
Chỉ tiếc rằng đôi mắt của nàng đã được che lại bằng một chiếc mặt nạ, hiển nhiên là một người con gái mù.
Mặc dù thế giống như càng khiến nàng trở nên hấp dẫn và mị hoặc khiến cho người ta càng yêu càng thương tiếc…
Cảm thấy ta đang nâng nàng dậy, nàng đẩy ta ra…
– Xin người hãy chạy đi! Phía sau có ác ma! Đừng lo lắng cho ta!
Ta bị bắn ngược về sau…
Lực đạo này cũng quá mạnh rồi! Xem ra nàng cũng không phải là người đơn giản…
Đang khi ta ở trên không trung một móng vuốt xẹt qua người ta…
Nhìn thấy kẻ ở trong tấm áo choàng vậy mà không phải nhân loại, rõ ràng là lang ma, một chủng tộc ác ma đáng sợ…
Đáng sợ đến mức chẳng ai nghĩ bọn chúng có thể xuất hiện ở bên trong Áo Đinh Trấn này…
Rõ ràng cú đẩy của cô gái vừa cứu ta một mạng…
Con mẹ nó! Là lão tử đến cứu nàng hay là nàng cứu ta???
Điên mẹ rồi!
Ta cầm lấy thanh kiếm gỗ, nắm chắc trong tay, năng lượng thánh quang của kỵ sĩ lan tỏa…
– Thánh Quang Thủ Hộ! Ma vật! Kẻ các ngươi muốn nhắm đến là ta! Trước khi bước qua xác của kỵ sĩ thủ hộ! Các ngươi không được phép động đến người mà ta bảo vệ!
Một vòng ánh sáng quang minh từ ta tỏa ra, trong khoảnh khắc bao bọc lấy nàng…
Tất cả công kích của bọn lang ma hướng về nàng đều bị bắn ngược trở lại…
Tất cả ma vật quay lại, nhìn về phía ta, chúng biết nếu không giết chết ta, năng lượng thủ hộ sẽ bảo vệ nàng vô cùng mạnh mẽ.
Ánh mắt của chúng hiện ra màu đỏ, hàm răng của chúng nhe ra sắc nhọn và đáng sợ…
Hình ảnh của ta hiện ra trước mắt bọn chúng trở nên vô cùng đáng ghét…
– Kỹ năng khiêu khích!
Ta nghiêng đầu nắm chắc thanh kiếm gỗ trong tay…
– Đến đây lũ khốn!
Ta bổ nhào về phía chúng với thanh kiếm gỗ…
Trong hình hài của một thằng nhóc, ta cầm thanh kiếm gỗ điên cuồng đánh với số đông những con ma lang đáng sợ…
Nghe qua đã biết kết quả, ta bắn ngược trở ra, máu trào ra miệng…
Bọn ma lang lao đến tấn công ta…
Cô gái áo tím phá bỏ thánh quang thủ hộ, trên tay cầm một thanh chủy thủ, thân hình biến mất, trong khoảnh khắc vút tới bên ta tham gia vào cuộc chiến khiến cho bọn ma lang bị lùi lại…
Miệng nàng rỉ máu…
– Bằng hữu! Vì sao còn không chạy? Ngươi có thể bỏ lại ta! Chúng ta không phải là đối thủ của chúng!
Ta lau vệt máu trên miệng, nhổ một bãi nước bọt…
– Ta không thể chạy được vì muốn bảo vệ cho ngươi! Còn có phải đối thủ của bọn chúng hay không, bản kỵ sĩ đã đánh bao giờ đâu mà biết!
Nàng thở dài…
– Cảm ơn ngươi! Hiện tại ta dốc sức cầm chân chúng… kỵ sĩ tôn kính! Xin hãy rời đi khỏi nơi này! Đừng luyến tiếc ta! Có thể đồng hành cùng ngài trong cuộc chiến chống lại ma vật là vinh hạnh của ta!
Ta nắm lấy tay nàng…
– Chúng ta hãy cùng nhau chạy!
Nàng lắc đầu…
– Bọn chúng quá mạnh! Chúng ta không thể!
Ta choàng tay ôm lấy nàng! Bất ngờ hôn lên môi nàng…
– Vậy thì… chúng ta hãy cùng nhau chết! Ta sẽ không bỏ rơi ngươi!
Hai má nàng ửng hồng. Sờ sờ lên khuôn mặt của ta…
Một dòng nước mắt nàng chảy ra…
– Giá như có thể nhìn thấy ngươi…
… dù chỉ một lần…
Gào!
Bọn ma lang này vốn không thích xem phim ngôn tình, vừa rồi ngây ngốc nhìn chúng ta bán cơm chó thì điên cuồng gào lớn mà lao lên…
Trải qua một trường đại chiến…
Ta và nàng lưng dựa vào nhau, toàn thân đầy thương tích…
Xung quanh những con ma lang một lần nữa tiếp tục từ từ tiếp cận…
– Kỵ sĩ tôn kính! Nếu có thể sống sót thì thật là tốt!
Giọng của nàng tràn đầy bi thương…
Nàng còn quá trẻ, hơn nữa… Nàng chưa bao giờ khát khao được sống như lúc này…
– Nàng vẫn cho rằng chúng ta không thể sống sót à?
Ta trấn an nàng!
Con mẹ nó! Vừa hỏi nàng xong thì ta lại ho sặc sụa! Máu phun ra miệng thành vòi!
Trấn an kiểu này thật khiến cho người ta càng thêm khiếp sợ và tuyệt vọng!
– Có thể sao?
Nàng tuyệt vọng thật rồi! Nàng dựa vào lưng của ta… hơi ấm cuối cùng mà nàng có thể cảm nhận được trước khi từ biệt cuộc đời này mãi mãi…
– Đừng có tuyệt vọng như vậy! Nếu như chúng ta có thể sống sót thì sao? Nếu như có thể sống sót… Ta muốn… nàng sẽ là của ta!
Nàng ôm lấy ta, lắc đầu…
– Không phải chờ đến lúc đó…
Hiện tại… ta đã là của chàng!
Trong giây phút cuối cùng này… trong giây phút đáng sợ này… nàng vậy mà lại cảm nhận được hạnh phúc!
Bàn tay nàng nắm lấy ta, một chiếc nhẫn được đút vào ngón tay ta…
– Đây là nhẫn của điện chủ thích khách điện, ta là Thải Nhi, từ nay về sau… ta đã là người của chàng… mãi mãi!
Ta giơ tay lên…
Chiếc nhẫn trong tay tỏa ra ánh sáng óng ánh…
Hình ảnh những con ma lang đang tăng tốc độ điên cuồng lao tới…
Trên tay ta… vẫn còn một chiếc nhẫn khác vào lúc này nó óng ánh và tỏa ra kim quang chói lóa hơn rất nhiều…
– Chủ nhân tôn kính! Ngài quên ta rồi sao? Báu vật thần cấp Nhẫn Thần Không Gian luôn luôn sát cánh cùng ngài???
Tiếng của những con ma lang gào thét bay đến…
Thanh kiếm gỗ của ta rời tay mà rơi xuống đất…
… Bạn đang đọc truyện Thần ấn vương tọa tại nguồn: /than-an-vuong-toa/
Cùng lúc đó thi thể của con ma lang gục xuống. Ôm lấy vết chém ở trên cổ. Giãy giụa…
Ánh mắt nó trợn trừng, từ biệt cuộc đời này mãi mãi rồi tan biến thành một làn khói đen…
Trên tay ta lúc này đã cầm một thanh kiếm tỏa ánh sáng quang minh…
Quang minh phi kiếm của thế giới thứ ba phàm nhân tu tiên. Vật phẩm tiên kiếm bình thường, có thêm thuộc tính quang hệ vô cùng thích hợp khắc chế sinh vật bóng tối.
Bình thường vứt bừa một đám vũ khí xịn ở trong nhẫn thần không gian…
Thế mà vừa rồi, con mẹ nó, cầm kiếm gỗ đánh nhau như đúng rồi…
… Bạn đang đọc truyện Thần ấn vương tọa tại nguồn: /than-an-vuong-toa/
Đừng quên ta vẫn dùng kiếm gỗ đánh với một đám ma vật đông hơn mới thua kèo, thay bằng kiếm xịn cái khác bọt hẳn, quơ nhẹ một cái đã có thằng vong mạng!
Hợp lý cứ gọi là thôi rồi!
Bọn ma lang thấy đồng đội đột ngột chết thì tức giận gầm lên điên cuồng lao tới trả thù…
Kết quả ta đánh như bình thường…
Chẳng mấy chốc xong bọn này chết cả…
Bởi vậy mới nói, nếu như một thằng nhóc cầm kiếm gỗ mà chúng mày hội đồng mãi không giết được, cái lúc mà nó lên đồ rồi thì chớ có dại dột mà lao vào…
Đúng là ma lang óc chó! Chết hết không oan!
Thải Nhi cảm nhận được khí tức ma vật hoàn toàn phai nhạt thì vui mừng đến run rẩy…
– Kỵ sĩ tôn kính! Ngài… ngài vừa rồi vì sao lại trở nên lợi hại như vậy! Trong phút chốc đã hạ gục được tất cả ma vật rồi?
Ta cất kiếm vào trong nhẫn trữ vật rồi nắm lấy tay nàng…
– Có gì mà phải bất ngờ chứ? Chính nghĩa luôn chiến thắng tà ác, huống hồ cái đám tà ác tép riu này lại chạm trán phải một chính nghĩa cường đại như ta, chết là hoàn toàn hợp lẽ thường.
Ta vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của nàng…
– Thải Nhi phải không? Hiện tại chúng ta đã an toàn rồi!
Nàng nhẹ mỉm cười, gật đầu…
Bất ngờ, nàng rướn chân lên, hôn nhẹ vào môi ta…
– Vâng!
Trái tim của nàng đập rộn ràng…
Ta vòng tay ôm lấy eo nàng…
– Ta là Long Hạo Thần…
Nàng vòng tay ôm lấy ta, nép vào lòng ta…
– Hạo Thần ca ca! Cảm ơn huynh! Hi hi!
Ta xoa nhẹ vào mông nàng…
Nàng khẽ ưm lên một tiếng. Bàn tay nắm lại… Khẽ lắc đầu…
– Ca ca… đừng mà!
Ta vén váy nàng lên mà sờ vào bên trong…
– Không phải nàng nói rằng từ nay về sau nàng sẽ là của ta mãi mãi hay sao?
Nàng khẽ phát ra những âm thanh rên rỉ khi bàn tay ta đặt lên trên cái quần lót của nàng, chạm khẽ vào nơi tư mật…
– Hạo Thần ca ca! Có thể chờ cho Thải Nhi lớn hơn được không?
Hai má nàng ửng hồng, thật xinh đẹp…
Ta trao cho nàng một nụ hôn nhẹ…
– Tất nhiên là chờ rồi!
… nhưng trước đó ca ca muốn sờ soạng một chút, Thải Nhi cho ca ca chứ?
Nàng nghe thấy ta đáp ứng chờ đợi thì trong lòng ngọt ngào, nhất thời trong lòng buông lỏng không ít…
Khe khẽ gật đầu…
– Ưm! Muội là của ca ca mà!
Rồi nàng lại ép mặt vào ngực ta, hai má ửng hồng vô cùng xấu hổ…
Mặc kệ cho bàn tay của ta sờ loạn lên trên cái quần lót nhỏ của nàng…
Ta cúi người xuống, vén váy của nàng lên…
Bàn tay nàng che chắn lại…
– Ca ca… người hứa là chờ Thải Nhi rồi mà!
Ta bỏ bàn tay nàng ra, vén váy của nàng lên, cái quần lót màu phần hồng nhỏ nhắn hiện hiện ra trước mắt…
– Tất nhiên ta chờ muội. Nhưng hiện tại muốn ngắm nhìn một chút đây này!
– Ca ca à… xấu hổ lắm!
Nàng khẽ lắc đầu, nhưng lúc này ta đã áp mặt vào trong váy của nàng, mũi của ta chạm vào cái quần lót của nàng…
– Ca ca… muội… muội xấu hổ! Ư… ư… ư… Ư…
Ta tụt quần lót của nàng xuống…
Nàng khuỵu người xuống…
Muốn khép chân lại…
Nhưng ta tách chân nàng ra, cái lồn nhỏ nhắn hiện ra trước mặt ta…
Ta nhẹ đưa lưỡi liếm khẽ…
Nàng run rẩy…
– Ư… ư… ư… Ư… Ca ca… Ư… ư… ư… Ư… Đừng mà… Ư… ư… ư… Ư…
Đầu lưỡi của ta đã chọc vào cái lồn nhỏ của nàng…
Âm thanh của nàng rên rỉ vang vọng trong khu rừng mát mẻ…
Tay nàng đặt lên đầu của ta, nhẹ xoa xoa…
Chân nàng hơi dang rộng ra…
Từ bên trong lồn nhỏ chảy ra một dòng mật dịch thư sướng…
Ta liếm láp hết tất cả…
– Ưm! Của Thải Nhi thật là ngon! Hi hi!
Nàng quay mặt đi chỗ khác…
– Ca ca… người bắt nạt Thải Nhi!
Ta đứng dậy, hôn lên môi nàng…
Nàng mặc kệ miệng ta đầy mùi vị của chất lỏng nàng vừa tiết ra từ nơi tư mật mà hôn môi ta nồng nàn…
Ta cúi xuống, thì thầm vào tai nàng…
– Thải Nhi, ca ca cảm thấy bí bách, mau giúp ta…
Giọng nàng lo lắng…
– Ca ca… người bí bách ở đâu ạ?
– Ở đây…
Ta bỏ con cặc ra bên ngoài…
… cầm lấy tay nàng mà đặt lên trên con cặc của mình…
Bàn tay nàng muốn rụt trở về, nhưng bị ta giữ chắc lại…
– Ca ca à… muội… muội làm sao để giúp huynh đây? Cái này muội không biết làm sao để giúp đỡ huynh cả…
Ta ấn nhẹ nàng xuống, cầm con cặc cạ cạ lên khuôn mặt xinh đẹp của nàng…
– Làm tương tự như vừa rồi ta làm cho muội… khiến cho ta sướng!
Nàng dán khuôn mặt thơ ngây gần kề con cặc của ta, bắt đầu dùng tay sờ nhẹ và cảm nhận…
Nàng nhẹ ngửi một hơi…
Dáng vẻ xấu hổ, say mê…
Đầu lưỡi nàng khẽ thè ra…
Rồi lại lè ra liếm nhẹ…
‘Mùi vị không tệ…
Đây là mùi vị của kỵ sĩ ca ca…
Thật là ngon… của kỵ sĩ ca ca thật là ngon… ưm ưm ưm!’
Nàng há miệng ra và bắt đầu bú mút…
Con cặc của ta đang ra vào nhịp nhàng bên trong cái miệng nhỏ nhắn của nàng…
Ta đặt tay lên đầu của nàng xoa xoa và tận hưởng…
Đầu lưỡi của nàng quần lấy con cặc của ta, mút nhẹ tại đỉnh đầu dương vật…
Đầu lưỡi nhỏ chọc vào bên trong phần da quy đầu mà liếm láp…
Ta sướng bủn rủn hết cả người…
Nàng lại tiếp tục há miệng mà ngậm cặc ta thật sâu rồi nhịp nhàng bú mút…
Ta túm lấy tóc của nàng mà ghì lại, hông hẩy lên bắt đầu ra vào cái miệng của nàng…
– Thật là sướng! Miệng của muội thật là sướng! Ư… ư… ư… Ư…
Nghe tiếng ta rên rỉ nàng cảm thấy vô cùng vui vẻ…
Càng ra sức bú liếm mạnh hơn, sâu hơn…
Ta túm tóc nàng mà tăng tốc độ địt, giống như coi miệng nàng là một cái lồn mà hẩy mông tốc độ tăng dần…
Giữ chặt đầu nàng mà địt từng cú lút cán vào mồm nàng rồi ghì chặt…
Một dòng tinh trùng ấm nóng từ đầu cặc của ta bắn thẳng vào miệng của nàng…
Nghe thấy âm thanh ực ực…
Nàng há miệng ra mà đón nhận tất cả…
Nuốt xuống tất cả…
Ta rời tay khỏi đầu của nàng…
Nàng ho lên không ngừng, sau đó lại ôm lấy hông ta, áp mặt vào cặc ta, há miệng ngậm lấy tiếp tục tự bú liếm một cách ngoan ngoãn…
Ta xoa xoa đầu nàng, vỗ nhẹ vào má nàng…
– Ngon không?
Nàng dùng lưỡi liếm láp con cặc của ta vừa gật đầu…
– Dạ! Ưm ưm!
Chẳng mấy chốc con cặc của ta đã được nàng bú liếm sạch sẽ…
Ta hài lòng xoa đầu nàng, nâng nàng dậy…
Chúng ta chỉnh trang lại quần áo rồi nắm tay nhau tiếp tục đi trên con đường rừng…
– Sau này lớn rồi thì ngoan ngoãn cho ca ca địt nha!
Nàng thơm nhẹ lên môi ta, gật gật đầu…
– Dạ vâng ạ! Muội… nhất định sẽ để giành cho ca! Cho ca tất cả!
Nàng nép vào lòng ta, nụ cười hạnh phúc…
– Muội… là của ca ca!
Chợt nàng rướn lên, liếm nhẹ vào tai ta…
– Cái đó của ca ca thật là ngon! Sau này… lại cho muội được bú liếm tiếp nhé!
Ta véo nhẹ vào má nàng…
– Cũng được, nhưng muội phải cho ta bú liếm lại cái đó của muội như vừa rồi nha! Ha ha ha ha!
Nàng gật mạnh đầu, mỉm cười…
– Dạ vâng ạ! Muội cũng rất thích được ca liếm chỗ đó. Ca làm muội sướng lắm!
Bỗng nàng giống như nàng hướng về phía trước, nói bằng giọng buồn bã…
– Giá như… có thể ở bên cạnh ca ca được lâu hơn thì thật là tốt…
Ta nhẹ vuốt ve mái tóc của nàng…
– Muội phải đi đâu sao? Muội muốn đi đâu, ta sẽ đưa muội đi!
Bỗng lúc này, phía trước ta một thân ảnh hiện ra trên một tảng đá lớn, khí tức nội liễm, giọng nói vang lên hùng hồn…
– Luân Hồi Thánh Nữ của chúng ta phải trở về Ám Sát Điện, không phiền đạo hữu phải đưa tiễn! Ta cảm nhận được vừa rồi khí tức ma lang ở đây đã bị tiêu diệt, đây là do đạo hữu ra tay giúp đỡ thánh nữ của chúng ta! Ân nghĩa này, Ám Sát Điện mai sau sẽ hồi báo lại cho các hạ!
Thân ảnh của hắn lướt tới giống như quỷ mị…
– Ngươi muốn làm gì?
Ta tiến lên phía trước ngăn cản, nhưng hắn nhẹ lướt qua ta như một cơn gió…
Thải Nhi bị hắn kéo bay đi…
Nàng giơ cánh tay ra về phía ta…
– Hạo Thần ca ca! Xin đừng quên Thải Nhi nhé!!!
Lời của nàng ngày càng nhỏ dần rồi mất hẳn…
Để lại ta trong cánh rừng hoang vắng…
Ta giơ tay lên, nhìn chiếc nhẫn nàng trao trên tay…
– Thải Nhi… rồi có một ngày chúng ta sẽ gặp lại nhau…
Khi đó không ai có thể mang nàng rời khỏi ta được nữa…
Khi đó… ta sẽ làm chuyện đó với nàng thật là thoải mái… thật là sướng…
…
Còn tiếp…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Thần ấn vương tọa |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Truyện bú cặc, Truyện loạn luân, Truyện nuốt tinh trùng |
| Tình trạng | Chưa xác định |
| Ngày cập nhật | 18/01/2026 12:24 (GMT+7) |